Có những nơi ở Huế, dù bạn đã đi mười lần hay trăm lần, mỗi lần quay lại vẫn mang đến một cảm giác rất khác. Công viên hồ Thủy Tiên là một nơi như thế.

Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác của vài năm trước, khi nơi này vẫn còn là một "vùng đất bị lãng quên". Lúc đó, chỉ những ai thích cảm giác mạnh hay dân địa phương mê khám phá mới dám len lỏi vào những con đường mòn xuống cấp để mục sở thị sự bí ẩn, âm u của nó. Nhưng hôm nay, tôi cùng nhóm bạn quyết định ghé lại khi Thủy Tiên đã chính thức được khoác lên mình một tấm áo mới, chỉn chu và rộng mở hơn.
Câu chuyện về một biểu tượng từng "ngủ quên"

Ngược dòng thời gian về những năm đầu thập niên 2000, công viên Thủy Tiên được xây dựng với kỳ vọng trở thành khu vui chơi giải trí cao cấp tại cố đô. Khởi công năm 2001, đến năm 2004 thì bắt đầu mở cửa đón khách. Thế nhưng, vận may không mỉm cười, dự án sớm bị bỏ hoang do hiệu quả kinh doanh không như mong đợi.

Suốt hơn 20 năm, Thủy Tiên lặng lẽ nằm đó, nép mình dưới những tán thông của đồi Thiên An. Những công trình đồ sộ bị rêu phong phủ kín, tạo nên một vẻ đẹp ma mị, đầy lôi cuốn khiến báo chí quốc tế từng phải nhắc tên như một trong những "công viên bỏ hoang rùng rợn nhất thế giới".
"Có những công trình bị thời gian bỏ quên, nhưng lại được ký ức của con người giữ lại."
Sự thay đổi từ những lối đi

Cảm nhận đầu tiên của tôi khi quay lại là sự ngỡ ngàng về hạ tầng. Con đường đi trong công viên trước đây vốn gồ ghề, nay đã được tu sửa, mở rộng và lót đá cực kỳ tươm tất. Cảm giác đi bộ ở đây giờ "chill" hơn rất nhiều.
Biểu tượng "con rồng giữa hồ" vẫn sừng sững ở đó, oai nghiêm và có chút gì đó bí ẩn. Nếu bạn đi vào mùa hè, đừng quá ngạc nhiên khi thấy lòng hồ cạn nước, để lộ ra những mảng đất khô cằn dưới chân rồng – một vẻ đẹp rất riêng của Thủy Tiên mà tôi đã quen thuộc sau nhiều lần ghé thăm.


Tiến sâu vào trong, khu vực máng trượt nước vẫn còn đó. Thật bất ngờ là sau hơn hai thập kỷ phơi mình dưới nắng mưa miền Trung, các ống trượt vẫn còn rất chắc chắn, chưa hề thấy dấu hiệu hư hại nặng nề. Tuy nhiên, có chút tiếc nuối khi khu vực sân khấu biểu diễn với những hàng ghế nhựa xếp tầng mà tôi từng biết nay đã được dỡ bỏ để nhường chỗ cho không gian mới thoáng đãng hơn.
Nơi nhịp sống hòa quyện cùng thiên nhiên

Thủy Tiên bây giờ không còn là "lãnh địa" riêng của những người thích cảm giác mạnh. Buổi chiều lên đây, bạn sẽ bắt gặp một nhịp sống rất đỗi nhẹ nhàng: người già đi dạo, thanh niên chạy bộ tập thể dục, hay những nhóm bạn trẻ cùng nhau ngắm cảnh.
Mọi thứ ở đây giờ đây xanh mát và trong lành lạ thường. Thủy Tiên dường như đã rũ bỏ vẻ ngoài âm u để trở thành một nơi lý tưởng cho những ai muốn trốn khỏi ồn ào phố thị, để được thở cùng hơi thở của rừng thông và mặt hồ.
"Thủy Tiên không còn là một công viên bỏ hoang. Nó là một không gian sống, nơi thiên nhiên và con người tìm thấy tiếng nói chung."

💡 Một vài lưu ý nhỏ cho chuyến đi của bạn:
Nếu bạn đang có ý định ghé thăm, hãy lưu lại những mẹo nhỏ này nhé:
- Di chuyển: Bạn có thể đi xe máy thẳng vào phía trong, có khu vực để xe riêng và hoàn toàn miễn phí.
- Đi ô tô: Ngay cổng vào, hãy rẽ vào con đường đất phía bên phải để đến bãi đậu xe.
- Trải nghiệm: Nếu ngại đi bộ vì khuôn viên rất rộng, bạn có thể thuê xe đạp từ các chị bán nước giải khát bên cạnh. Đạp xe quanh hồ Thủy Tiên dưới tán thông là một trải nghiệm cực kỳ xứng đáng.

Kết: Thủy Tiên đã thực sự hồi sinh. Không còn quá nhiều sự bí ẩn đáng sợ, mà thay vào đó là một vẻ đẹp bình yên, tĩnh lặng và đầy sức sống. Nếu có dịp về Huế, hãy ghé đây một lần. Để thấy rằng, đôi khi những gì từng bị bỏ lại phía sau, khi được chăm chút đúng cách, sẽ trở thành những điều tuyệt vời nhất.



